12 mẹo giúp bạn gái luôn giữ nhiệt tình yêu


  1. Gửi những tin nhắn lãng mạn  

Có đôi khi những ký tự đơn giản này lại phát huy được những hiệu quả mà không ai có thể ngờ được. Hãy thử gửi cho người yêu của bạn những dòng chữ ngọt ngào khi cả hai đang cách xa nhau. Đây là một cách để tạo nên sự lãng mạn của hai người và cho người ấy biết bạn đang nhớ họ thế nào.
  2. Dành thời gian cho bạn bè  
Khi con trai phát hiện ra không có họ, bạn vẫn có thể vui vẻ bên những người khác, đảm bảo họ sẽ nảy sinh những cảm xúc tiêu cực là ghen tỵ. Việc này sẽ khiến anh ấy nhớ đến tình yêu của hai người.
Không cần thiết phải ở bên cạnh bạn trai 24/24 giờ. Dù anh ấy có đồng ý hay không, bạn vẫn nên dành những khoảng thời gian đặc biệt cho chị em thân thiết của bạn.
  3. Tặng hoa hoặc kẹo khi bạn trai đi công tác  
Khi tình cảm của hai người đang nằm trong giai đoạn mặn nồng, bạn cũng đừng quên nhắc nhở cho anh ấy biết quãng thời gian này ngọt ngào như thế nào. Nếu anh ấy đang bận rộn với công việc, bạn vẫn nên bày tỏ tình cảm bằng những món quà nho nhỏ. Một bó hoa hoặc một hộp kẹo chắc chắn sẽ khiến người ta rất bất ngờ. Nên nhớ, tặng hoa không phải là đặc quyền của riêng phái mạnh đâu.
  4. Gửi những mẩu giấy nhỏ  
Khi gửi quà cho nửa kia, bạn cũng đừng quên đính kèm vài mảnh giấy nhỏ với nội dung ngọt ngào cho bạn trai nhé. Đừng thụ động chờ đợi những lời nồng nàn từ anh ấy, bạn vẫn có thể chủ động thể hiện tình cảm của mình để tạo bất ngờ cho tình yêu.
  5. Tạo ra những bất ngờ  
Chọn một ngày bình thường, chuẩn bị một buổi hẹn hò lãng mạn cho riêng hai người. Ngoại trừ việc thể hiện được những mặt đáng yêu của bản thân, bạn cũng cần chứng minh cho nửa kia biết, bạn là cô bạn gái hoàn hảo.
  6. Để cho bạn trai chủ động gọi điện thoại  
Bạn là cô gái thường xuyên gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn cho bạn trai? Vậy thì đã đến lúc bạn nên chấm dứt công việc này. Bạn cần cho bạn trai ý thức được việc anh ấy nên chủ động gọi điện thoại cho bạn. Việc này giúp nửa kia có ý thức hơn trong chuyện tình cảm, đồng thời việc này cũng chứng minh được anh ấy đang nhớ đến bạn.
  7. Gửi những bức ảnh đáng yêu của bạn  
Đáng yêu không có nghĩa là gợi cảm hay khỏa thân. Khoảng một tuần gửi 1-2 bức hình. Có thể là ảnh chụp chung của hai người trong quá khứ hoặc là ảnh của bạn. Việc này sẽ cho người yêu của bạn biết, dù anh ấy có bận rộn như thế nào thì vẫn luôn có bạn ở bên cạnh và ủng hộ.
  8. Không cần trả lời tin nhắn liền  
Mỗi khi nhận được tin nhắn của người yêu, bạn thường vội vàng cầm điện thoại lên và trả lời anh ấy? Việc này sẽ khiến người ở đầu dây bên kia nghĩ, bạn chẳng làm gì cả và chỉ ngồi chờ điện thoại của anh ấy mà thôi. Đôi khi chậm lại một chút lại có hiệu quả hơn nhanh rất nhiều.
  9. Cho anh ấy không gian riêng  
Đừng để anh ấy trở thành trung tâm trong cuộc sống của bạn. Nên dành không gian riêng cho mỗi người. Việc này sẽ càng khiến anh ấy tôn trọng bạn và tình yêu của hai người. Nên nhớ, thay vì quấn quít lấy người yêu không rời thì nên để anh ấy chủ động tìm đến bạn.
  10. Lưu lại những món đồ nhỏ trong cuộc sống của người yêu  
Một chiếc áo sơ mi hay một lọ nước hoa nhỏ cũng đủ tạo nên ảnh hưởng lớn với người yêu bạn. Vô tình lưu lại những đồ dùng cá nhân có liên quan đến bạn sẽ khiến người yêu thường nhớ đến bạn. Dù bạn không có ở bên cạnh người ta thì họ vẫn dễ dàng nghĩ đến bạn và những kỷ niệm về bạn.
  11. Tán tỉnh  
Cho dù mối quan hệ của 2 người đã tiến đến bước nào thì việc tán tỉnh vẫn luôn đóng vai trò quan trọng. Đừng để cho tình yêu đậm sâu sẽ biến mất chỉ vì thời gian. Bạn nên thử một vài phương pháp tán tỉnh bạn trai để anh ấy luôn cảm thấy những điều bất ngờ và mới lạ trong tình yêu lâu năm của hai người.
  12. Những khoảng khắc ngọt ngào vào buổi sáng  
Buổi sáng thường chán nản? Vậy sao bạn không thử tận dụng những khoảng trống này để nói hay làm một vài việc bất ngờ và nóng bỏng? Đảm bảo suốt ngày hôm đó, trong đầu anh ấy sẽ chỉ có hình ảnh của bạn mà thôi.
XEM TIẾP…

Ừ ! em là gái mất trinh

Ai cũng có thể yêu một cô gái mất trinh
Nên đừng đau khổ, hay đắn đo suy nghĩ, nếu người đó vô tình là anh
Và... Mất trinh thì sao chứ, người ta vẫn được quyền yêu anh mà
Đa phần con trai thích gái đẹp
Số đông còn lại, thích cái khe hẹp giữa hai chân đàn bà
Khác gì nhau khi còn hay không còn hả anh?
Ừ. em là phò, phạch, đĩ, điếm. Em ngửa mình rạng háng để kiếm tiền ăn chơi đấy, nhưng giờ em yêu anh không được àỪ. Em là đồ con gái dễ dãi, bị biết bao người trước anh xơi rồi, nên giờ không được yêu nữa à?Ừ. Ngày trước em bị hiếp. em chống cự được àỪ, em bị lợi dụng trong một lần say rượu. Em làm chủ được à?Ừ, em bị tai nạn, em có lỗi àhay đơn giản là. ừ, nhu cầu của em nó thế, chẳng lẽ anh không có nhu cầu ấy?

Đó anh ạ. đó là những câu trả lời có thể anh sẽ phải nghe, và có cả những câu hỏi cho anh nữa đấy. Đừng sock.
Mất trinh đâu phải mất nết hả anh.
mất trinh bị tước quyền được yêu sao anh. mất trinh có lỗi à. ông trời sinh ra con gái có trinh, để khi mất rồi, bị anh bỏ rơi à?
anh dựa vào đâu, để phán xét một cô gái qua việc con hay không còn cái màng giữa hai háng?
anh lôi đâu ra cái quyền bỏ người ta, coi thường người ta chỉ vì người ta mất trinh?
bản chất xấu xa, thì đừng mong người ta tốt đẹp. anh không tốt đẹp gì khi đắn đo suy nghĩ người ta còn hay mất đâu anh.

Suy cho cùng, đàn ông các anh toàn hén nhát và ích kỉ.
Suy cho cùng, đàn ông các anh làm quái gì có thằng nào không nhìn xem có máu hay không nếu lần đầu quan hệ với một cô gái mà chưa nghe cô ấy nói qua về việc đã mất trinh
Đàn ông các anh yêu vì cái gì. Xin lỗi, nếu như tình yêu các anh không vượt qua được cái gọi là quá khứ, thì đừng dùng từ yêu.
Và, con gái nữa, đừng bao giờ cầu xin người ta tha thứ, vì mình mất trinh con gái ạ.
Có lỗi gì đâu mà cần người ta tha thứ. đó là quá khứ, mà con người ai chẳng có quá khứ cơ chứ
Chỉ cần chứng minh rằng, tình yêu của các bạn, không biểu hiện ở việc, có hay không có cái đó
chỉ cần chứng minh rằng, màng trinh không phải thước đo của sự chung thuỷ, nghĩa là, hãy thật chung thuỷ khi yêu

Dù mất trinh, không ai có quyền tước đi cái bản năng yêu người khác của bạn. hãy yêu một người thật xứng đáng. một người yêu bạn đủ nhiều để chấp nhận quá khứ của mình.
một người bỏ bạn, vì mất trinh. hơi đau một chút thôi, nhưng chịu được, còn hơn yêu một người yêu bạn chỉ vì bạn còn trinh
Chúc tất cả những cô gái mất trinh hạnh phúc
Chúc cô gái bị thằng bạn đểu của tớ bỏ hạnh phúc.
Anh ạ, đứa bạn của anh này, còn trinh đấy, sẽ chứng minh cho anh thấy rằng, cái đứa còn trinh viết những dòng này cho anh, không yêu anh bằng đứa mất trinh anh vừa bỏ đâu
Thân gửi... thằng bạn tồi tệ
XEM TIẾP…

Rau sạch khi em là búp bê tình dục

“Vẫn như bao lần khác, đúng 5h sáng anh ta thả tôi trước cổng nhà trọ, không nói một câu gì mà vội vàng phóng xe đi. Anh để lại tôi với một thể trạng mệt nhoài, ướt át… và đau đớn trong khoảng trống chơi vơi”.

Em xuất thân từ một vùng quê nghèo, nơi đó bốn bề chỉ là những cánh đồng trải dài. Bố mẹ em quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để nuôi ba chị em ăn học. Em là con gái lớn trong nhà, nhiều lúc thương bố mẹ, em đã xin bố mẹ cho nghỉ học để ở nhà đỡ đần phụ giúp gia đình. Nhưng bố em nhất quyết bắt em phải học để có bằng đại học nhằm thoát kiếp nghèo. Bố nói: “Cứ học đi, nếu đậu đại học, bố sẽ bán một quả thận cho con ăn học”.
Câu nói đó của bố khiến cả nhà bật khóc, giờ nghĩ lại em vẫn thấy đau nhói. Ngày em cầm tờ giấy báo đậu đại học, thay vì cười vui như bạn bè, em lại bật khóc. Cầm giấy báo về nhưng em không dám cho ai xem, nhưng rồi tin em đậu cũng đến tai bố mẹ.
Ngày em ra thủ đô nhập học, em nói với bố “con xin bố đừng bán thận, con ra nhập học rồi thu xếp ổn thỏa mọi thứ. Con sẽ tìm việc làm ngay”. Khi em dứt lời, cả nhà lại ôm nhau khóc.
Hà Nội với em mọi thứ đều lạ lẫm, từ những chiếc bánh mì gối cho đến những loại đồ ăn khác trên đường đều lần đầu tiên em nhìn thấy… Mọi thứ ở đây đều phải chi bằng tiền, ngay cả cốc nước chè, ở quê em còn mời mọc nhau uống, nhưng ngoài này họ bán 2 nghìn/cốc. Em hoảng hồn lo sợ khi mường tượng đến một cuộc sống khó khăn phía trước. Vì thế sau khi nhập học, thu xếp chỗ ở xong, em bắt đầu đi tìm việc làm thêm.
Rong ruổi trên các tuyến phố, em cũng tìm được một quán bún vỉa hè cần người rửa bát ca tối từ 5h chiều đến 10h đêm với mức lương 1,2 triệu/tháng. Em gắn bó với công việc này cũng được 2 tháng, chi phí cũng đủ để trang trải cuộc sống. Nhưng cửa hàng đã bị đóng khi vỉa hè mất đi để mở rộng đường.
Em lại phải đi tìm đủ thứ nghề để làm, từ việc bán hàng đa cấp đến việc dán tờ rơi… rồi đi bán quần áo ở một cửa hàng thời trang. Cho đến năm 3 đại học, đứa em đậu đại học rồi chuyển ra ở chung phòng trọ với em.
Áp lực chi tiêu, em lại phải tìm thêm việc để làm ngoài thời gia bán quần áo. Em được một chị bạn giới thiệu vào làm giúp việc cho một gia đình có 2 bố con.
Ngày đầu em đến nhận công việc em chỉ mới gặp được đứa con gái 14 tuổi của chủ nhà. Ngôi nhà có đầy đủ mọi tiện nghi nhưng bừa bộn và bẩn thỉu đến kinh hoàng. Em bắt đầu lao vào dọn dẹp mọi thứ, theo thỏa thuận làm 2 tiếng nhưng hôm đó em phải làm 4 tiếng thì ngôi nhà mới trở nên ngăn nắp.
Lần đầu tiên em trở về phòng trọ của mình lúc nửa đêm trên chiếc xe đạp cà tàng mà bố mẹ gửi từ quê ra hồi năm nhất. Ngày thứ 2 em mới được gặp ông chủ của mình, anh cho biết vợ anh đang học tiến sĩ ở nước ngoài, căn nhà này chỉ có 2 bố con ở. Vì thế anh ta cần em lau dọn mọi thứ trong nhà. Vừa dặn dò em, anh ta vừa nhìn vào ngực em. Em bắt đầu cảm thấy sợ, rồi co rúm người lại, lao đi làm việc ngay sau khi anh ta dứt lời.
Em làm việc ở nhà anh ta cũng được 2 tuần, hôm đó em đang cọ nhà vệ sinh thì thấy anh ta đứng ở cửa phòng nhìn vào rồi buông lời gã gẫm em. Anh ta nói em không phải làm lụng vất vả nữa, anh ta sẽ cho em nhiều thứ nếu “chiều” theo ý anh ta.
Em lại rơi nước mắt khi anh ta nói: “Con gái lớn rồi. Đừng có làm bố mẹ khổ và vất vả chứ. Hãy biết em có những gì? và anh đang cần những gì?. Em sẽ không phải đi bán quần áo hay dọn dẹp nhà cho anh nữa. Một tháng anh sẽ cho em 5 triệu đồng”.
Em bắt đầu nghĩ đến đứa em đang ở phòng trọ, thường xuyên ăn bánh mì vì không có tiền. Em nghĩ bố mẹ ở quê, em sợ bố đi bán thận lắm… Số tiền đó đủ để em trang trải cuộc sống cho 2 chị em, rồi gửi về quê cho bố mẹ một ít. Khóc một lúc rồi em quyết gạt đi nước mắt để đánh đổi.
Khi em đồng ý cũng là lúc em mất đi đời con gái của mình. Lần đầu tiên trong đời em cảm thấy nhục nhã và xấu hổ. Nhưng chuyện này chỉ mỗi em biết, chỉ mỗi em khổ nhưng lại mang lại cuộc sống cho người thân trong gia đình.

Mỗi đêm em vẫn đau đớn chịu đựng sự điên cuồng của anh ta. (ảnh minh họa)

Từ đó, thay vì làm 2 tiếng từ 8h – 10h tối, anh ta qua đón em lúc 11h30 và chở em về nhà lúc 5h sáng hôm sau. Khi trở thành “rau sạch” cho anh ta, em không còn phải đi bán quần áo nữa, nhưng sợ em gái nghi ngờ, mỗi buổi chiều em vẫn vờ đi làm rồi qua thư viện ngồi đọc sách hoặc lang thang cho tới khi anh ta đến đón.
Cũng chính những ngày tháng đó, em bắt đầu sợ bóng đêm. Bởi mỗi khi màn đêm buông xuống, lúc đấy chính em lại bị con ngựa hoang kia dày vò thân xác mình. Em chỉ biết bất lực nằm im bất động. Nhưng lại khiến anh ta khó chịu, anh ta nói nếu em cứ nằm yên vô cảm thế thì không khác gì một con búp bê tình dục. Em lại phải cố gắng “chiều” lòng anh ta.
Vẫn như bao lần khác, đúng 5h sáng anh ta thả em trước cổng nhà trọ, không nói một câu gì mà vội vàng phóng xe đi. Một mình em với thể trạng mệt nhoài, ướt át… và đau đớn trong khoảng trống chơi vơi. Em mò mẫm lên phòng, đứa em vẫn ngủ. Nhưng em thì không thể tiếp tục ngủ được nữa, em phải đi tắm để gột sạch mọi thứ…
Một tháng trôi qua lặng lẽ như thế, em cầm tháng lương đầu tiên mà trực trào nước mắt. Em đóng tiền phòng, trích tiền ăn, cho đứa em một ít để ăn sáng rồi gửi về cho bố mẹ… tủi nhục nhưng nghĩ đến người thân em lại thấy đỡ buồn phần nào.
Sáu tháng cũng trôi qua, anh ta cũng không kiên trì đưa đón em mỗi ngày nữa. Có tuần anh ta chỉ cần đến em 2 lần, tuần nhiều nhất cũng 4 lần… Cho đến một ngày anh ta cũng chính thức buông tha em, với lý do gần đây trong các “cuộc vui” em chẳng khác gì một con búp bê tình dục.
Em chấp nhận, em nghĩ chắc đó là cách để em làm lại mọi thứ, bởi cứ sống như thế chắc em phát điên lên mất vì chẳng khác gì một con thú suốt ngày chỉ biết đến việc “làm tình”… và em đã trở lại với những công việc mà trước đây em vẫn làm, rồi em tự nghĩ chắc mọi thứ sẽ ổn thôi.
XEM TIẾP…

Cho anh ấy cảm giác “mình đặc biệt”

 Đàn ông rất đơn giản và dễ chiều, cho nên nhiệm vụ này với bạn không hề khó.

Hãy giữ cho tình cảm hai người luôn nồng thắm bằng cách biến mỗi ngày đều trở nên đặc biệt nhờ sự dịu dàng, khéo léo, thông minh.
1. Bạn cần rõ ràng rằng: Tên của bạn luôn là ưu tiên số một trong cuộc sống. Cho anh ấy hiểu điều đó. Nhưng hơn hết, hãy cho anh ấy thấy rằng bạn cũng tôn trong những nhu cầu và mong muốn của anh ấy y như của riêng bạn vậy.
2. Cho anh ấy được im lặng. Sẽ không ít khi đàn ông có cảm giác lúng túng, bối rối, thậm chí từ chối được quan tâm. Hãy hiểu cho rằng khi ấy, điều duy nhất người đàn ông của bạn cần chính là không gian và thời gian riêng, bạn nên cho người ta được ở một mình.
3. Nếu có thể, hãy giao tiếp theo thứ ngôn ngữ mà anh ấy hiểu, chứ không phải theo cách mà bạn muốn.
4. Trân trọng ý kiến của anh ấy, thậm chí làm theo lời khuyên của anh ấy để anh ấy hiểu “em đánh giá cao tiếng nói của anh thế nào”.
5. Đừng bao giờ phê phán, chỉ trích. Hầu hết đàn ông không thể chịu đựng nổi việc chung sống với người suốt ngày ca thán, phàn nàn. Hãy kiềm chế bản thân, ngay cả khi bạn muốn nói lời phê bình, hãy chọn lời lẽ nhẹ nhàng, chín chắn.
6. Bạn nên cử xử đúng như một nửa của anh ấy, bạn đời của anh ấy, chứ không phải bà chủ. Phải chắc chắn rằng người đàn ông của bạn vẫn được tự quyết trên một số lĩnh vực anh ấy muốn. Bạn không thể đánh mất sự độc lập của mình, cũng không thể làm tổn thương cái tôi cá nhân của anh ấy.
7. Đề cao cái tôi cá nhân của anh ấy bằng cách thi thoảng đưa ra những lời khen. Đàn ông thích được khen nhưng không hay “ăn dưa bở” như phụ nữ, nên lời khen của bạn cần phải đúng lúc đúng chỗ và chân thành.
8. Đàn ông thích người phụ nữ của mình quyến rũ. Cho nên bạn đừng cẩu thả với bản thân.
9. Hãy bày tỏ rằng bạn cũng thấy hứng thú với những đam mê, sở thích của anh ấy. Trường hợp bạn không thể thích, ít nhất cũng đừng cấm đoán.
10. Mỗi khi hai người có cơ hội bên nhau, đừng lôi ra hết vấn đề này đến rắc rối kia để nói. Trái lại, bạn cần nỗ lực để biến những giây phút ấy trở nên đặc biệt.
11. Không cho phép bất cứ ai làm hỏng thanh danh anh ấy, kể cả những người thân trong gia đình bạn. Đàn ông muốn được tôn trọng và muốn người phụ nữ bên cạnh ủng hộ mình, luôn luôn là như vậy.
12. Bằng nhiều cách, hãy truyền cho anh ấy thông điệp: “Em cần anh”.
XEM TIẾP…

Vừa chia tay tôi, em đã đi nhà nghỉ cùng người khác

Đi theo Lâm, người tôi nghi ngờ có gì đó với em, tôi thấy hai người hẹn nhau ở nhà nghỉ. Định bụng gọi điện cho chồng em, nhưng thấy thế hèn quá nên thôi.
 Tôi 34 tuổi, có gia đình và một con trai 4 tuổi. Cuộc sống gia đình không hạnh phúc do vợ chồng không hợp nhau, đã hơn 3 năm vợ chồng không gần gũi, ngủ riêng. Vì những biến cố của gia đình trong quá khứ từ trước khi lấy vợ mà có thời gian tôi ăn chay trường, vì điều đó mà ham muốn chuyện đó với tôi không nhiều. Rồi có những việc hai vợ chồng không đồng quan điểm, ngày càng thiếu sự chia sẻ nên khoảng cách mỗi ngày một lớn.


Tôi biết như vậy một phần cũng là lỗi của mình. Xác định sống vì con nên dù có chuyện gì vợ chồng cũng không bao giờ to tiếng, ngầm thoả thuận sẽ không can thiệp vào việc riêng của nhau. Có thể vợ tôi cũng có những quan hệ khác nhưng vì khoảng cách ngày một xa nên tôi không suy nghĩ nhiều, cô ấy cũng không quan tâm xem tôi đi đâu, làm gì. Nhìn bề ngoài gia đình tôi vẫn hạnh phúc như bao gia đình khác nhưng bên trong không phải như vậy.


Tôi đã sống như vậy hơn 2 năm, không có bất kỳ mối quan hệ ngoài luồng nào mặc dù môi trường công việc khá phức tạp, bạn bè có người còn nói vui có lẽ tôi có vấn đề gì đó không bình thường. Rồi một ngày tôi gặp Hạnh, người đã viết bài tâm sự:" Chồng nhiều lần đưa gái về ngủ " Tôi và em bằng tuổi nhau, làm chung một công ty lớn, tôi làm quản lý một bộ phận còn em làm nhân viên bộ phận khác.

Ban đầu là những chuyện xã giao bình thường, rồi em tâm sự chuyện gia đình, mọi chuyện diễn ra hết sức tự nhiên, ngày nào tôi cũng nói chuyện với em đến khoảng một tháng sau nhận ra có điều gì đó không bình thường, tôi thấy nhớ em nếu như một ngày không gặp. Để tránh những điều không hay tôi đã đề nghị thẳng thắn từ bây giờ em đừng nói chuyện với tôi nữa, nếu như gặp em cũng đừng chào tôi.


Em tỏ ra rất ngạc nhiên vì những đề nghị bất ngờ đó. Nói như vậy nhưng thực sự trong lòng tôi lại nhớ em nhiều hơn, tôi đã hết sức cố gắng bằng cách ăn chay, có nhiều hôm không chịu đựng được tôi không đi làm để đi chùa cầu xin thoát khỏi những điều đang xảy ra, tự nhốt mình trong ngôi nhà ở ngoại thành để đấu tranh với bản thân. Mọi cố gắng đều không thắng nổi bản thân, chúng tôi đã yêu nhau.


Bản năng đàn ông của tôi bùng lên khủng khiếp khi gặp em, một tháng chúng tôi dành ít nhất 2 ngày cho nhau. Mặc dù tình cảm tôi dành cho em rất nhiều, tôi cũng biết gia đình mình có lẽ không thể tồn tại mãi như thế này được nhưng vì thương con nên mọi việc diễn ra bình thường. Thời gian yêu nhau tôi luôn chia sẻ, giúp đỡ, động viên em học tập để đạt được những vị trí tốt hơn trong công ty.


Chúng tôi yêu nhau được 9 tháng, em nói con cần có gia đình và sẽ quay về với chồng. Tôi rất đau lòng, cũng biết đó là sự ích kỷ của một con người đang yêu nhưng vẫn nói em hãy quay về nếu thấy tốt cho con. Chắc vì em rất sợ quay về ngôi nhà đó nên lần lữa mãi không về, thời gian đó tôi không gặp cũng không hỏi tình hình thế nào.


Rồi em quyết tâm ly hôn, nói hãy cho em thêm thời gian nữa để giải quyết việc riêng rồi em sẽ là của tôi mãi mãi, chúng tôi lại dành cho nhau thời gian, tình cảm yêu thương như trước. Trong một lần gặp nhau, em có cuộc gọi của Lâm, bảo vệ công ty (vì em làm thu ngân nên luôn có nhân viên bảo vệ đứng kèm nên gần như thời gian đi làm em đều làm việc cùng Lâm). Lâm gọi nhiều nên tôi bảo cứ nghe đi.


Tôi nghe thấy những lời ngọt ngào, nũng nịu mà em nói chuyện với Lâm, sau khi em nói chuyện xong, tôi hỏi sao lại nói như vậy, em nói thử xem tôi có yêu em không, nếu yêu anh phải ghen chứ. Tôi không nói gì nhưng từ đó có một cảm giác không thực sự tin tưởng em nữa.


Cho đến một ngày tôi có việc rẽ vào chơi và gặp bố mẹ em, nhìn các cụ già gần 80 tuổi bất giác tôi thấy đau xót và có lỗi vô cùng. Tôi nói với em sẽ không gặp riêng nhau nữa cho đến khi giải quyết xong việc nhà, có thể đàng hoàng lo cho em được. Em đồng ý như vậy. Trong thời gian đó chồng em sau khi bỏ công ty đi cũng được nhận lại, bố trí công việc ở bộ phận sản xuất. Cuộc sống cứ thế trôi qua, vợ tôi đi công tác nhiều hơn, hai bố con tự chăm sóc nhau có khi cả tháng. Tình cảm tôi dành cho con vô cùng lớn.


Cách đây mấy tháng em nói phải có gia đình, không chấp nhận như thế này mãi và tôi phải bỏ vợ nếu như muốn tiếp tục với em. Tôi suy nghĩ nhiều, yêu em nhưng cũng yêu thương con dù sống với vợ giờ chỉ vì nghĩa. Tôi xin thêm thời gian để có thể ly hôn mà vẫn nuôi con được. Em không chấp nhận, nhất định chấm dứt với tôi. Dù đau nhưng tôi biết mình không thể ích kỷ như vậy được vì đòi hỏi của em là chính đáng.


Thời gian này việc ly hôn của em vẫn chưa xong, em bảo sẽ quay về với chồng. Việc sẽ không có gì nếu như một buổi đầu giờ chiều, tôi đang ngồi cùng lãnh đạo bộ phận em thì biết em gọi điện xin phép nghỉ chiều. Một lúc sau tôi có việc phải đi ra ngoài, qua bãi gửi xe công cộng thấy Lâm gửi xe vào bãi rồi bắt xe ôm đi với dáng điệu vội vã. Nghi ngờ lý do chiều nay em xin nghỉ, nghĩ đây cũng là cơ hội để có thể giải đáp những suy nghĩ của mình, biết hành động theo dõi người khác là không tốt đẹp gì nhưng tôi vẫn bám theo.


Lâm xuống xe ôm và đi bộ vào một nhà nghỉ trong xóm khuất. Đợi một lát sau tôi cũng thấy em vào nhà nghỉ đó. Lúc đó tôi không còn tin vào mắt mình nữa, một cảm giác hụt hẫng chưa từng có xảy ra với mình. Tôi chợt nghĩ nhắn tin cho chồng em đến nhưng rồi thấy hành động như vậy hèn quá nên lại thôi. Tôi ra về với tâm trạng thực sự khủng hoảng.


Hôm sau tôi gặp em, tôi nói đến việc chiều hôm trước, thật bất ngờ em bình tĩnh nói đã chấm dứt với tôi, đi với ai là chuyện của em. Tôi hỏi em nói về với chồng mà sao còn làm như vậy, em trả lời thiên hạ rất nhiều người có vợ có chồng vẫn đi đấy thôi, như anh chẳng hạn. Nói đến đấy thực sự tôi không còn tin vào tai mình nữa, lại một cú sốc lớn.


Đúng, em nói đúng quá rồi. Dù xuyên suốt câu chuyện tôi biết việc mình làm là sai, không bao biện gì nhưng tình cảm có nhưng lý lẽ riêng của nó. Dù va chạm với xã hội khá nhiều nhưng va chạm về tình cảm đối với tôi gần như không có gì nên cảm giác mới như vậy. Vì tình yêu dành cho em rất nhiều, tinh thần tôi khủng hoảng, hụt hẫng vì cảm giác bị lừa dối. Những ngày này đối với tôi thực sự khó khăn. Rất mong được sự chia sẻ chân thành, thẳng thắn từ mọi người. Xin cảm ơn
XEM TIẾP…

Choáng vì người yêu đòi vào nhà nghỉ… ‘xếp hình’

Anh bảo là muốn vào nhà nghỉ để “xếp hình” với tôi. Thực sự, tôi chưa bao giờ nghĩ anh lại có thể nói ra những lời nói thô thiển như vậy với bạn gái mình.

Tôi và anh ấy yêu nhau từ khi còn học phổ thông. Chúng tôi học cùng lớp, lúc đó đối với tôi chỉ là tình yêu tuổi học trò, nhiều mơ mộng. Anh không đẹp trai nhưng lại khéo ăn nói nên trong lớp cũng có nhiều người thích anh.
Tuy bằng tuổi nhưng anh lại rất hiểu chuyện và dạy tôi nhiều điều trong cuộc sống. Khả năng giao tiếp của tôi rất kém nên tôi rất ít bạn, anh thì ngược lại.
Chúng tôi cùng đậu Đại học. Nhưng khỗ nỗi anh học Đại học tận Vinh, còn tôi thì học tại Hà Nội nên 2 đứa có rất ít thời gian để gặp nhau. Những lần nói chuyện của chúng tôi chỉ là những lần ngắn ngủi qua chát chít, điện thoại. Nhưng tình cảm nhung nhớ của 2 đứa lúc nào cũng đong đầy.
Yêu nhau được 2 năm, chúng tôi chưa có lần nào đi quá giới hạn. Mặc dù xa cách tình cảm cũng mãnh liệt lắm, nhưng may mà tôi tự chủ được bản thân. Tôi mới chỉ cho phép anh dừng lại ở ở việc hôn môi, ôm, nắm tay. Tôi cũng đã nói chuyện với anh về việc sẽ không bao giờ tôi đồng ý “chuyện ấy” trước khi chúng tôi ra khỏi trường Đại học và tìm được việc làm. Lúc đấy, tôi biết là anh cùng không bằng lòng lắm, vì anh không chịu nói gì, mà vùng vằng bỏ về.
Ảnh minh họa

Sau lần đó, tôi chưa thấy anh nhắc lại chuyện ấy lần nào. Nhưng đợt cuối tuần vừa rồi, anh được nghỉ học mấy ngày liền nên có ra Hà Nội thăm tôi. Lần này là lần đầu tiên từ tết ra đến giờ tôi mới gặp lại anh. Đặc biệt lại vào đúng dịp mùng 8/3 nên ngày đó càng có ý nghĩa.

Cuối tuần đó, tôi định đưa anh đi khắp phố phường Hà Nội, thăm quan mấy nơi hoành tráng mới xây xong ở dưới lòng đất… nhưng anh không chịu. Anh muốn tôi và anh vào nhà nghỉ để có không gian riêng bên nhau. Điều đó không làm tôi sốc lắm.
Mà điều làm tôi choáng đó chính là cái lời nói của anh. Anh bảo tôi là muốn vào nhà nghỉ để “xếp hình” với tôi. Thực sự, tôi chưa bao giờ nghĩ anh lại có thể nói ra những lời nói thô thiển như vậy với bạn gái mình. Mà hơn hết tôi đã bày tỏ rõ quan điểm của mình với anh trước đây rồi. Thế mà anh vẫn không chịu hiểu. Anh còn nói rằng tôi quá cổ hủ, khắt khe với người yêu. Rằng yêu nhau thì nên dâng hiến tất cả chứ…
Thực sự tôi cũng muốn có 1 không gian riêng để bên nhau được lâu hơn. Nhưng tôi chưa tùng nghĩ sẽ làm chuyện ấy với anh khi mà 2 đứa còn quá trẻ như vậy. Tôi từ chối thẳng với anh, thì anh lại quay sang giọng nịnh nọt tôi. Rằng chỉ muốn 2 chúng tôi ôm nhau ngủ 1 đêm rồi mới đi đâu thì đi. Rồi anh bảo sẽ không làm gì nếu tôi không thích…
Nhưng tôi đoán chắc rằng nếu tôi đồng ý vào lúc đó, thì không biết mọi chuyện giờ đi đến đâu rồi. Sau chuyện ấy, anh giận tôi và bỏ về trường luôn, và mấy hôm nay tôi và anh ấy chưa nói chuyện gì với nhau.
Có phải đàn ông khi không thỏa mãn ham muốn của họ thì họ sẵn sàng bỏ mặc người yêu của mình như vậy không? Hay tại tôi quá khắt khe, cổ hủ như lời anh nói.
Bây giờ tôi nên làm gì với anh. Có nên bắt chuyện lại và làm lành với ây ấy không? Anh/chị có kinh nghiệm xin hãy cho tôi lời khuyên.
XEM TIẾP…

Em ôm tôi gật đầu sau khi tôi gợi ý chuyện ấy

Khi tôi vừa “gợi ý” xong "chuyện ấy", không ngờ Uyên lại ôm lấy tôi và gật đầu khiến tôi quá bất ngờ. Cô ấy còn dúi vào tay tôi một vật, tôi mở ra thì càng bất ngờ hơn vì đó là một chiếc bao cao su.
Chào quý vị độc giả!
Tôi vốn rất ít khi đọc những bài báo về chuyện gia đình, tình yêu trên các trang mạng vì trước giờ cứ nghĩ rằng những bài báo đó chỉ dành riêng cho chị em phụ nữ thôi. Không ngờ cũng có những bài đăng bởi các anh, các chú, kể về tâm sự của riêng mình. Hôm nay tôi muốn gửi chút nỗi niềm của bản thân tôi, mong được sự đóng góp ý kiến của các anh chị độc giả.
Tôi là con trai cả trong một gia đình trí thức ở Hà Nội. Tốt nghiệp đại học Kinh tế quốc dân, tôi xin vào trong Nam để bắt đầu sự nghiệp. Với bằng đại học loại giỏi, cộng với khả năng giao tiếp khéo léo, tôi đã được nhận vào làm tại một công ty liên doanh với nước ngoài. Và tại đây, tôi đã gặp Uyên, người con gái đầu tiên trong cuộc đời tôi và cũng là người đã để lại day dứt trong tôi suốt khoảng thời gian sau đó.
Uyên là đồng nghiệp làm chung công ty với tôi. Cô ấy sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn. Chính vì thế, tính cách của cô ấy khá phóng khoáng cởi mở. Cô ấy tuy tốt nghiệp loại khá ngành Marketing nhưng lại có vốn kiến thức xã hội khá rộng, nói tiếng Anh lưu loát, từng tham gia hoạt động “Mùa hè xanh” thời sinh viên nên đã trúng tuyển vào bộ phận chăm sóc khách hàng tại công ty tôi.
Đêm hôm đó chúng tôi đã có một đêm tuyệt vời ở trong khách sạn. Chưa bao giờ tôi cảm thấy lâng lâng như vậy (Ảnh minh họa)

Cô ấy không những giỏi chuyên môn mà còn rất hòa đồng thân thiện với đồng nghiệp. Có lẽ cả đời này tôi khó có thể tìm được một cô gái nào có giọng nói lảnh lót trong trẻo và dí dỏm hài hước như Uyên. Nhiều lần muốn gặp Uyên, tôi đều kiếm cớ cần giúp đỡ việc này việc kia để được nghe giọng nói líu lo của cô ấy. Dần dà, chúng tôi có cảm tình với nhau và mọi người trong công ty cũng biết được chuyện đó. Cả cơ quan cứ trêu đùa, gán ghép tôi và Uyên. Cuối cùng, chúng tôi công khai mối quan hệ từ bạn bè đồng nghiệp chuyển sang là người yêu của nhau.
Là người yêu của nhau rồi, tôi và Uyên mới có dịp tìm hiểu nhau nhiều hơn. Cuối tuần chúng tôi đi chơi với nhau. Cô ấy dẫn tôi đi nhiều nơi ở Sài Gòn. Ăn tối, café, xem phim, shopping… hễ nơi nào hay là cô ấy dẫn tôi đi để “cho biết Sài Gòn đẹp và hấp dẫn như thế nào”. Có điều, Uyên lại không thích được tôi trả tiền cho mọi khoản mà phải là “cưa đôi”, “ai ăn người đó trả”. Tôi khá bất ngờ khi thấy cô ấy “sòng phẳng” như vậy vì giống như bên Tây. Hỏi thì cô ấy nói rằng “Như vậy thì mới bền được anh à”. Tuy vậy điều đó lại càng khiến tôi thích cô ấy hơn.
Đời sống tinh thần của Uyên có thể nói là khá phong phú. Mỗi khi làm việc căng thẳng, cô ấy nghêu ngao hát khiến cho cả phòng làm việc như có một luồng gió mát giữa ngày hè nóng nực. Mỗi khi rảnh rỗi, Uyên thích chơi đàn piano, vẽ tranh, học nấu ăn, đi dạo bộ và còn rất nhiều sở thích khác.
Đặc biệt, cô ấy đánh đàn piano rất hay. Cô ấy cover những bản nhạc của các nhạc sĩ nổi tiếng hay đến nỗi tôi chỉ muốn nghe nhạc do cô ấy chơi chứ không nghe nhạc sĩ đàn. Có hôm đi làm về mệt, tôi điện cho Uyên bảo muốn nghe bản nhạc nào đó, ngay lập tức Uyên đã đàn cho tôi một bản nhạc đúng như tôi muốn.
Có lần tôi hỏi Uyên rằng sao hồi đó không theo học thanh nhạc ở nhạc viện mà lại đi học kinh tế. Cô ấy cười bảo rằng lúc nhỏ có theo học đàn ở nhà thiếu nhi nhưng khi lớn lên chọn học kinh tế để ổn định, có tiền mới theo đuổi được sở thích, mới mua được cây đàn piano để đàn khi rảnh rỗi. Tôi nghe mà thấy khâm phục Uyên, một cô gái cá tính, năng nổ, biết làm cho người khác cảm thấy vui vẻ. Ở bên cô ấy, lúc nào tôi cũng muốn cô ấy được vui vẻ và bản thân tôi cũng muốn được như thế.
Chúng tôi quen nhau được gần 1 năm thì tính đến chuyện cưới xin. Vì xác định sẽ cưới Uyên, tôi đã “gạ gẫm” cô ấy làm “chuyện ấy” với tôi. Tôi muốn một cô gái tài sắc, “cầm, kỳ, thi, họa” như Uyên làm vợ tôi, thuộc về một mình tôi.
Là đàn ông chưa bao giờ nếm trái cấm, tôi luôn coi trọng những cô gái biết giữ mình. Và người con gái như thế mới xứng đáng làm vợ tôi. Và tôi tin rằng Uyên cũng là một cô gái như thế. Từ khi yêu tôi, cô ấy rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm. Điều đó khiến tôi càng muốn khám phá nhiều hơn về cô ấy. Khi tôi vừa “gợi ý” xong, tôi cứ nghĩ rằng Uyên sẽ nói lời từ chối ngay lập tức và bảo rằng muốn để dành cho đêm tân hôn thêm ý nghĩa.
Không ngờ Uyên lại ôm lấy tôi và gật đầu khiến tôi quá bất ngờ, cô ấy còn dúi vào tay tôi một vật, tôi mở ra thì càng bất ngờ hơn vì đó là một chiếc bao cao su. Nhưng rồi tôi cũng gạt phắt đi những suy nghĩ nghi ngờ trong đầu vì tôi nghĩ rằng Uyên chắc chưa muốn có bầu nên đưa cho tôi để giúp phòng tránh thai mà thôi.
Đêm hôm đó chúng tôi đã có một đêm tuyệt vời ở trong khách sạn. Chưa bao giờ tôi cảm thấy lâng lâng như vậy. Tôi ôm cô ấy vào lòng và nói với cô ấy rằng tôi sẽ thu xếp để đưa cô ấy ra Hà Nội giới thiệu với bố mẹ tôi. Cô ấy mỉm cười hạnh phúc và chúng tôi ôm nhau ngủ đến sáng.
Nhưng hỡi ơi, sáng ngày hôm sau, khi vừa tỉnh giấc, tôi nhìn xuống ga trải giường thì không thấy có vệt máu chứng tỏ cô ấy còn trong trắng cả. Trong phút chốc, bao nhiêu yêu thương tôn trọng cô ấy trong tôi bỗng dưng mất sạch. Điều tôi nghi ngờ khi cô ấy đưa bao cao su cho tôi là thật: Cô ấy đã từng quan hệ tình dục trước khi đến với tôi nên mới biết cách dùng bao và biết cách đưa tôi lên đỉnh như vậy. Nghĩ mình bị lừa dối, không thể kiềm chế được bản thân, tôi đã vực Uyên dậy và tát cô ấy một bạt tai rất mạnh.
Cô ấy vừa mới tỉnh ngủ, chưa kịp dụi mắt đã bị tát như thế thì vô cùng ngơ ngác. Tôi chỉ vào mặt cô ấy và buông những lời xúc phạm nặng nề, rằng cô ấy là loại gái lăng loàn, giả vờ đoan trang để lừa tôi. Sau đó Uyên dường như hiểu ra tôi muốn nói điều gì. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt căm giận khiến tôi rùng mình. Sau đó cô ấy mở túi xách lấy tiền ra để trên giường và nói tôi cầm lấy để trả nửa tiền thuê phòng rồi lẳng lặng ra về. Tôi như chết lặng.
Những ngày sau đó, tôi không dám nhìn vào mắt Uyên mỗi khi cần trao đổi công việc. Thái độ của cô ấy vẫn vậy. Vẫn vui vẻ cười nói với tôi, nhưng không còn đi chung với tôi nữa. Ăn trưa ở căng tin cơ quan cô ấy cũng ngồi riêng không ngồi cùng tôi nữa. Càng nhìn Uyên như thế tôi càng cảm thấy khó chịu vì bao nhiêu câu hỏi về cô ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi.
Uyên không còn trinh khi đến với tôi đã là một sự sỉ nhục đối với tôi. Tôi để dành bao nhiêu năm để tìm một người con gái còn trong trắng cho tương xứng, vậy mà Uyên lại không có được điều đó. Đã vậy sau khi bị phát hiện cô ấy lại không có một hành động nào, một lời nói nào giải thích thanh minh cho sự mất trinh của mình mà cứ sống như không có chuyện gì cả.
Quả thật tôi sai khi đánh Uyên. Nhưng lỗi đầu tiên là do cô ấy không nói chuyện cô ấy đã từng yêu ai cho tôi biết. Cảm giác phải ăn lại “đồ thừa” khiến tôi tức không chịu nổi. Bao nhiêu dự định đã hứa với Uyên cuối cùng không thể thực hiện được vì tôi không thể chấp nhận cưới một người con gái đã không còn trinh khi đến với tôi. Bố mẹ tôi cũng không chấp nhận một cô con dâu như thế.
Nghĩ đến cảnh Uyên từng ôm ấp người đàn ông khác, có khi từng đánh đàn piano cho người đó nghe trước khi đến với tôi mà tôi không khỏi ý nghĩ chán ghét cô ấy. Cuối cùng tôi làm đơn xin nghỉ việc ở công ty trước sự ngỡ ngàng của đồng nghiệp vì họ cứ đinh ninh rằng tôi và Uyên sẽ cưới nhau. Họ đâu có hiểu được tôi vì không muốn nhìn thấy Uyên nữa nên tôi mới phải làm thế.
Tôi về lại ngoài Bắc, làm việc ở một công ty mà bố mẹ tôi giới thiệu cho vì tôi là con trưởng, cần phải ở chung với bố mẹ để tiện việc chăm sóc. Mẹ tôi còn giới thiệu tôi cho Hằng, con của một gia đình lâu đời ở Hà Nội để làm vợ tôi. Hằng tuy trầm tính, không được đẹp lắm, không có nhiều năng khiếu như Uyên. Chí ít, cô ấy xuất thân trong một gia đình gia giáo, được bố mẹ dạy bảo kỹ lưỡng trước khi lấy chồng và điều quan trọng đó là cô ấy vẫn còn trinh.
Ngày cưới tôi, ai ai cũng chúc mừng tôi và Hằng nhưng không ai biết được rằng trong lòng tôi đang trống rỗng, chẳng có một cảm xúc gì. Đứng kế bên vợ trong ngày cưới mà đầu óc tôi lại nghĩ đến Uyên. Lúc nghỉ việc ở công ty trong Nam tôi không nói một lời nào với Uyên. Tôi không điện thoại cho cô ấy và cũng không thấy cô ấy điện thoại lại cho tôi. Tôi lăn tăn nghĩ không biết ở trong ấy cô ấy như thế nào? Có nhớ tôi không? Nhưng nghĩ đến việc Uyên không còn trinh tôi càng muốn quên cô ấy. Tôi sợ khi cưới Uyên về biết đâu cô ấy lại “ngựa quen đường cũ” rồi phản bội tôi. Chính vì vậy, dù rất yêu Uyên nhưng tôi buộc phải ra đi để tìm một người vợ như tôi mong muốn.
Nhưng ở đời, “được cái này thì mất cái kia”, mặc dù cưới được một cô vợ còn trong trắng, nhưng tôi vẫn có cảm giác khó có thể yêu được vợ mình. Mặc dù lấy nhau đã hơn 6 năm, tôi và vợ vẫn không hòa hợp với nhau nhiều điểm, kể cả chuyện ấy.
Cô ấy thụ động khiến tôi phải hướng dẫn đi hướng dẫn lại đến phát mệt. Cô ấy lại không biết lên mạng tìm hiểu làm sao để cho “chuyện ấy” của vợ chồng tôi mỹ mãn. Mỗi khi gần gũi vợ, tôi lại nhớ đến cái đêm mà tôi và Uyên ở bên nhau. Uyên tuy không còn trinh nhưng lại đem cho tôi cái cảm giác tuyệt vời mà giờ đây tôi đã không có ở vợ mình.
Lúc này tôi mới cảm thấy hối hận về quyết định của mình. Tôi nhớ Sài Gòn ồn ào náo nhiệt, nhớ nụ cười lém lỉnh của Uyên và cả tiếng đàn piano của Uyên da diết. Mỗi khi đi làm về mệt, tình cờ nghe tiếng đàn ở trên ti vi mà tôi giật mình ngỡ là tiếng đàn của cô ấy nhưng hóa ra không phải. Còn Hằng, cô ấy yêu tôi thật lòng và luôn cố gắng làm một người vợ hiền một người con dâu hiếu thuận, nhưng tôi lại thấy cô ấy sao mà vô vị, nhạt nhẽo quá.
Hằng không có một nét nào sôi nổi, cuồng nhiệt như Uyên. Hằng an phận thủ thường, đoan chính cả trước lẫn sau khi cưới. Hằng chỉ biết đi làm, cặm cụi nấu nướng cho chồng con và chiều chồng trên giường. Chưa bao giờ cô ấy nói với tôi rằng cô ấy thích đi đâu, mong muốn điều gì ở tôi cả.
Hằng không có một nét nào sôi nổi, cuồng nhiệt như Uyên. Hằng an phận thủ thường, đoan chính cả trước lẫn sau khi cưới. Hằng chỉ biết đi làm, cặm cụi nấu nướng cho chồng con và chiều chồng trên giường (Ảnh minh họa)

Thương vợ vất vả, tôi mới lên kế hoạch đưa vợ con đi chơi. Và không biết trời xui đất khiến thế nào, tôi lại chọn Sài Gòn làm điểm đến trong chuyến du lịch của gia đình tôi. Buổi tối ở Sài Gòn, vợ chồng tôi lại uống café đúng ngay quán café mà tôi và Uyên đã từng hẹn hò. Đang tâm sự với nhau, bỗng dưng một bản nhạc piano cất lên làm tôi giật mình. Ngoảnh lại tôi ngỡ ngàng khi nhìn thấy cô ấy. Là Uyên.
Cô ấy đang chơi đàn piano ở trên sân khấu của quán café đó. Khi bản nhạc chấm dứt, khán giả vỗ tay khen ngợi. Tôi chưa hết ngạc nhiên thì tôi nhìn thấy một người đàn ông và một đứa bé cùng lên sân khấu tặng hoa cho cô ấy. Cô ấy mỉm cười hạnh phúc và bồng đứa bé lên cảm ơn khán giả. Người đàn ông và đứa bé đó là chồng và con của cô ấy. Uyên không còn trinh nữa mà cũng có chồng rồi sao?
Nhìn cô ấy xinh đẹp hơn ngày xưa và hạnh phúc bên chồng con, tự dưng cái cảm giác ghen tị lấn át tâm trí tôi. Và khi ấy chẳng hiểu vì sao tôi lại có một hành động hết sức điên khùng đó là “bóc mẽ” quá khứ của cô ấy cho chồng cô ấy biết.
Tôi gặp riêng chồng của Uyên. Tôi nói với anh ta rằng tôi từng là người yêu cũ của Uyên. Tôi chia tay cô ấy vì cô ấy đã không còn trinh nữa. Tôi nói với anh ta rằng anh ta chỉ là người đến sau mà thôi, cưới Uyên làm gì để mang tiếng đổ vỏ.
Không ngờ người đàn ông đó chẳng những không tức giận khi nghe tôi kể về Uyên mà còn cười vào mặt tôi và nói rằng tôi thật ngốc khi từ bỏ một cô gái đa tài như Uyên. Anh ta còn bảo rất thích một cô gái hiểu biết về tình dục, biết cách quan hệ an toàn cho bạn tình. Tôi nghe mà điếng người.
Vừa lúc đó Uyên bồng con đến gặp chồng. Nhìn thấy tôi, cô ấy vẫn mỉm cười chào hỏi tôi như một người khách. Chồng Uyên ôm lấy vai cô ấy và hỏi rằng cô ấy có muốn nói gì với tôi không.
Uyên bình thản nói cho tôi biết cái lý do cô ấy không còn trinh nữa. Uyên kể lại lúc cô ấy còn đang học cấp ba, do tò mò về giới tính, cô ấy làm “chuyện ấy” với cậu bạn học cùng lớp. May mắn không dính bầu nhưng cô ấy và cậu bạn học bị sa sút tinh thần và suýt nữa phải nghỉ học. Sau này họ không còn qua lại gì nữa và cậu kia cũng đã đi nước ngoài rồi.
Khi gặp tôi, Uyên nghĩ rằng tôi là tình yêu đích thực của cô ấy nên đã "rút kinh nghiệm" từ cái lần đầu dại dột, lên mạng tìm hiểu về quan hệ tình dục an toàn để giúp tôi thăng hoa khi “yêu”. Không ngờ sau đó tôi đã tát cô ấy khiến cô ấy hận tôi mà không nói chuyện với tôi nữa. Và tôi cũng bỏ ra ngoài Hà Nội cưới vợ không liên lạc với cô ấy nữa.
Khi nghe được sự thật đó, tôi cảm thấy hối hận vì đã quá hấp tấp vội vàng nhưng rồi cũng kịp hỏi lại cô ấy vì sao không nói cho tôi biết trước để không phải rơi vào tình cảnh người lấy vợ, kẻ lấy chồng như thế này. 
Cô ấy mới nói rằng: “Anh có hỏi đâu mà tôi nói? Hơn nữa hồi đó tôi quan hệ lần đầu với ai thì cũng không có liên quan gì đến anh đâu mà anh lại phán xét tôi, lại còn đánh tôi nữa. Giờ tôi đã có chồng, tôi chỉ biết có chồng và con tôi thôi. Nếu như hồi ấy tôi cố sống cố chết để lấy được anh, tôi sẽ không bao giờ gặp được người đàn ông tốt như anh ấy. Nghe nói anh đã lấy được người vợ còn trinh, tôi chúc mừng anh và cũng khuyên anh hãy toàn tâm toàn ý với cô ấy. Nếu không thì anh đang làm khổ vợ và con anh đấy”.
Nói rồi Uyên khoác tay người đàn ông đang bế đứa con bước ra chiếc xe hơi đang chờ sẵn, bỏ mặc tôi đứng tiếc ngẩn ngơ.
Tôi quay về với vợ con mà lòng nặng trĩu. Có lẽ chồng của Uyên nói đúng. Tôi thật ngu ngốc khi bỏ rơi cô ấy. Giá mà hồi đó tôi đừng quá nóng nảy, vội vàng nghỉ việc ở Sài Gòn để ra Bắc cưới vợ mà tìm hiểu rõ hơn về Uyên, thì giờ đây có khi vợ tôi không phải là Hằng mà là Uyên. Khi đó tôi lại được đắm chìm trong những bản nhạc du dương của Uyên, được nghe giọng nói líu lo của cô ấy, được nghe tiếng đàn của cô ấy mỗi khi mệt mỏi và tận hưởng niềm hoan lạc mà cô ấy mang lại mỗi khi ái ân.
Xin lỗi khi tôi đã viết những dòng tâm sự dài đến như vậy. Tôi đã làm khổ bản thân mình và làm khổ người vợ của tôi. Chỉ vì cứ cố bám vào cái quan niệm trinh tiết ấy mà giờ đây cuộc sống của vợ chồng tôi càng ngày càng trở nên nhàm chán, khó hòa hợp nhau. Vợ tôi dường như cũng nhận ra tôi đang có dấu hiệu khác thường vì cô ấy thấy tôi cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, thở dài mệt mỏi mặc dù công việc ở cơ quan không mấy áp lực.
Thỉnh thoảng vợ tôi có mượn điện thoại của tôi xem có cái gì không rồi trả lại. Biết là không nên để hình ảnh một người thứ ba xen vào cuộc sống gia đình nhưng tôi không biết nghĩ ra cách nào để xóa bỏ hình ảnh của Uyên trong tâm trí tôi để dành hết yêu thương cho vợ con mình. Uyên đã ảnh hưởng đến tôi quá lớn mà tôi thì lại không thể quên cô ấy được. Tôi phải làm sao bây giờ? Ước gì ông trời đừng cho tôi gặp cô ấy thì tôi đã không khổ sở như thế này.
XEM TIẾP…

sau 3 năm nuôi bồ cuối cùng bồ củng bỏ tôi đi lấy chồng

Lúc này thì tôi mới thực sự ân hận và thấy mình quá ngu ngốc khi đã phản bội lại tình yêu của vợ mình chạy theo cô bồ đó.

Đàn bà thật là quá gian xảo, họ luôn đổ tội cho đàn ông chúng tôi là những kẻ lăng nhăng, vô liêm sỉ, lợi dụng phụ nữ nhưng thực ra, họ cũng không khác gì chúng tôi. Thậm chí họ còn ghê gớm, toan tính hơn chúng tôi rất nhiều. Họ rất biết cách lợi dụng, mua chuộc lòng đàn ông và rất biết cách biến chúng tôi trở thành công cụ của họ.
sau 3 năm nuôi bồ cuối cùng bồ củng bỏ tôi đi lấy chồng
sau 3 năm nuôi bồ cuối cùng bồ củng bỏ tôi đi lấy chồng
Tôi lấy vợ 3 năm, vợ chồng tôi gần như không có xích mích lớn. Vợ tôi là một người rất chu toàn, mọi việc trong nhà đều do vợ lo. Chỉ là, vì vợ tôi quá chỉn chu mọi thứ nên đôi khi không để ý tới chuyện chăn gối vợ chồng. Vợ hay nói chuyện làm ăn, nói chuyện tiền nong và con cái hơn là chuyện vợ chồng làm gì để cho cuộc sống hôn nhân lãng mạn, thú vị. Dù là không trách vợ nhưng người đàn ông như tôi cảm thấy thiếu thốn. Và tôi đã dần sa ngã vào chuyện ngoại tình.
Tôi đi làm, có khá nhiều mối quan hệ. Và tự nhiên, tôi cảm thấy những cô gái xung quanh tôi thật thú vị. Họ vui vẻ, vô tư, giống như vợ tôi ngày nào. Họ quan tâm tôi, hỏi han tôi, thi thoảng họ đòi hỏi tôi mua quà hay cái gì đó cho mình, tôi lại cho đó là điều thú vị. Như vợ tôi, lâu nay em quên mất chuyện vợ chồng phải sống thế nào để giữ được tình yêu đôi lứa. Nhưng dường như, đứa con đã làm vợ quên đi tất cả. Vợ không còn nhớ những ngày kỉ niệm, những ngày lễ, đặc biệt là ngày kỉ niệm kết hôn, vợ cũng quên. Nhiều khi tôi cảm thấy buồn và tủi thân lắm!
Vợ tôi lâu nay đã không khát khao chuyện này, lúc nào em cũng chỉ biết chuyện nhà, chuyện cửa. (ảnh minh họa)
Nói về chuyện làm dâu, tôi không chê vợ điều gì. Cũng có lẽ vì như vậy mà tôi cảm thấy cần vợ ở cái gia đình này để em có thể lo mọi chuyện trong nhà tôi. Nhưng chuyện vợ chồng, tôi thật sự cần một người phụ nữ khác, một người có thể chiều chuộng và cho tôi những cử chỉ yêu thương ngọt ngào.
Tôi ngoại tình với một em gái rất xinh xắn. Vì thấy tôi có ngoại hình đẹp lại ăn nói khéo léo, đặc biệt, tôi có điều kiện kinh tế nữa, nên em yêu tôi. Tôi luôn nghĩ, phụ nữ yêu tôi dù biết tôi có vợ rồi chắc cũng chỉ vì họ muốn cặp bồ với tôi mà thôi. Nhưng người con gái này tôi thấy lạ, em ấy luôn quan tâm, lo lắng cho tôi. Em ấy bảo yêu tôi vì cảm thấy tôi gần gũi, tôi dễ mến và muốn có được tôi thật sự chứ không phải chỉ là ngoại tình rồi thôi.
Thế rồi, thời gian cứ trôi đi và chúng tôi cứ yêu nhau như vậy. Tôi thật lòng yêu người con gái đó. Khi người vợ của tôi bận rộn mọi việc thì tôi lại cảm thấy hạnh phúc bên cô bồ. Tôi mua quà cho cô ấy, chiều chuộng cô ấy và thi thoảng còn đưa cô ấy đi du lịch. Cuộc sống thật là thoải mái và hạnh phúc.
Vợ tôi lâu nay đã không khát khao chuyện này, lúc nào em cũng chỉ biết chuyện nhà, chuyện cửa. Nhiều khi tôi cảm thấy an ủi khi ngoại tình vì vợ tôi đã khiến cho tôi như thế. Nhưng tôi không đối xử tệ với vợ, tôi luôn lo lắng và quan tâm tới vợ con. Tôi cũng luôn mong cho vợ con tôi hạnh phúc, vui vẻ.
Nhưng càng gắn bó với bồ tôi càng cảm thấy cô ấy thú vị. Cuộc sống thật vui và hạnh phúc vì có cả bồ, cả vợ. Tôi cảm thấy chuyện tôi giấu vợ đi ngoại tình cũng có cái hay. Cô bồ của tôi không động chạm gì tới gia đình tôi mà chỉ làm tôi thỏa mãn ham muốn của mình. Tôi cho cô ấy một chút quà cáp, một chút này chút kia nhưng cô ấy lại phục vụ tôi mọi thứ.
Cô ấy luôn cảm thấy cần tôi và yêu tôi, tôi cũng tự tin vào tình yêu ấy. Là cô gái có tình yêu chân thật, lại là người mới ra trường nên tôi cảm thấy rất yên tâm khi yêu cô ấy. Tôi đã cung phụng, đã trao cho cô ấy nhiều thứ. Tôi lo tiền thuê nhà, thuê cửa cho cô ấy để cô ấy yên tâm sống.
Tôi cảm thấy bực tức, chán nản. Hóa ra là tôi mới chính là kẻ bị lợi dụng, bị lừa chứ không phải là cô ta. Cô ta chắc đã có kinh nghiệm ngoại tình, chuyên đi moi tiền đàn ông. (Ảnh minh họa)

Suốt 3 năm, tôi giấu vợ trong cuộc tình này. Vợ tôi cũng không hề hay biết, vì lúc nào cô ấy cũng bận chuyện gia đình, nhà cửa. Tôi quan tâm, lo lắng cho cô ấy bao nhiêu cô ấy cũng không bận tâm lắm. Lúc này, tôi cảm thấy yên tâm khi vợ không tỏ ra nghi ngờ gì. Tôi đã định cứ như vậy, cứ chăm sóc bồ rồi tới đâu hay tới đó.
Thế mà hôm rồi tôi nghe tin bất ngờ từ cô bồ, cô ấy định đi lấy chồng. Tôi không hay tin của cô ấy. Cô ấy cũng không thông báo gì với tôi, vẫn nói yêu tôi tha thiết, vẫn quan tâm lo lắng cho tôi. Thế mà cô ấy yêu từ bao giờ, yêu ai, lấy ai mà tôi không hay biết.  Cô ấy có người yêu mà vẫn cặp bồ, vẫn này  nọ với tôi sao. Chứng tỏ cô ấy cũng chẳng tốt đẹp gì.
Bao nhiêu quà cáp, tiền nong tôi cung phụng cô ấy, có lấy chồng thì cũng phải nói tôi một lời chứ. Giờ thì đúng là đàn bà ghê gớm, cô ấy định lợi dụng tôi, lợi dụng tình yêu của tôi và biến tôi thành bù nhìn thế này sao?
Tôi cảm thấy bực tức, chán nản. Hóa ra là tôi mới chính là kẻ bị lợi dụng, bị lừa chứ không phải là cô ta. Cô ta chắc đã có kinh nghiệm ngoại tình, chuyên đi moi tiền đàn ông. Thế mà đàn bà cứ trách đàn ông chúng tôi. Nhưng cũng thật may, tôi đã không bỏ vợ để theo bồ, cũng không khiến vợ buồn lòng. Bây giờ thì tôi hối hận rồi, từ nay tôi sẽ yêu thương, chăm sóc vợ giống như những gì mà tôi đã làm cho cô bồ kia. Chỉ mong vợ hãy thông cảm và tha thứ cho tôi nếu như em có biết chuyện tôi cặp bồ…
XEM TIẾP…

Là con gái đừng lên giường trước khi kết hôn

Đó là điều mà một cô gái 21 tuổi như tôi – chưa từng có người yêu, chưa từng hôn và dĩ nhiên, cũng chưa từng lên giường đang nghĩ, đang nói và sẽ thực hiện. Nếu bạn cảm thấy tiêu đề nhảm nhí hoặc không đúng với bạn, có thể ngừng đọc bài này.

LÀ CON GÁI, ĐỪNG “LÊN GIƯỜNG” TRƯỚC KHI KẾT HÔN
Nếu bạn là con gái, có nhiều lý do để tôi nói với bạn rằng: “Đừng lên giường trước khi kết hôn”. Và tôi cũng đang nói với những bạn gái đang sống theo thuần phong mỹ tục của người phương Đông.
Đầu tiên, nói về vấn đề trinh tiết. Con gái phương Đông, việc giữ gìn trinh tiết ngày xưa là rất quan trọng. Nếu bạn đã xem qua những bộ phim Trung Quốc thời phong kiến, chẳng có cô dâu nào về nhà chồng mà đã từng lên giường với người đàn ông khác, nếu có thì sẽ bị quy vào tội làm “ô nhục gia môn”, sẽ bị nhà chồng và gia đình ruồng bỏ. Đó chỉ là trên phim ảnh – bạn đang nghĩ như vậy phải không? Đúng, tôi không phủ nhận, nhưng phim ảnh phản ánh một phần không nhỏ sự thật trong xã hội này, và đó là sự thật.
Nếu bạn là con trai, bạn có thật sự muốn kết hôn với một cô gái đã “lên giường” với nhiều người con trai khác hay không? Còn nếu bạn là con gái, bạn có muốn kết hôn với người con trai đã lên giường với nhiều cô gái khác? Tôi đang nói đến vấn đề này liên quan với việc kết hôn chứ không phải là yêu đương, vì yêu là một chuyện mà cưới về lại là chuyện khác. Bạn có thể yêu nhiều người, nhưng kết hôn hợp pháp thì chỉ có một người.
Đừng cười vì nghĩ rằng tôi không nghĩ đến hai chữ “kinh nghiệm”. Rất nhiều bạn bè nói với tôi lý do vì sao họ phải quan hệ trước hôn nhân, đa số đều đưa ra lý do liên quan đến kinh nghiệm. Họ cho rằng nếu không hiểu gì về quan hệ tình dục và không trải nghiệm, sau này hoặc họ, hoặc người bạn đời của họ sẽ bất hạnh. Thật vớ vẩn!
Dĩ nhiên, khi những người ấy cho rằng điều mình làm là đúng thì tôi cũng không có quyền nói sai. Nhưng nếu bạn chưa chưa kết hôn mà đang có ý định tìm kiếm kinh nghiệm theo cách của những người bạn kia thì theo tôi, đừng như vậy.
LÀ CON GÁI, ĐỪNG “LÊN GIƯỜNG” TRƯỚC KHI KẾT HÔN
Để tôi ví dụ cho bạn thấy ở một phạm trù khác tương tự như việc lấy kinh nghiệm trong tình dục. Kiếm tiền có hai hình thức lao động chính: bằng chân tay hoặc bằng chất xám. Thường thì những người cố gắng kiếm tiền bằng chân tay, họ sẽ có cuộc sống vất vả, ngoài kinh nghiệm lao động và ít tiền, cái họ nhận được là sự mệt mỏi nếu làm việc quá sức và có thể để lại hậu quả nghiêm trọng nếu lỡ may gặp tai nạn trong khi làm việc. Loại thứ hai là kiếm tiền bằng chất xám. Tôi cam đoan với bạn rằng những người sử dụng chất xám để kiếm tiền sẽ cuộc cuộc sống khá giả, mối quan hệ của họ cũng rộng hơn và họ thường là các doanh nhân (Không phải tất cả). Và nếu cả hai loại người này đang cùng làm một công việc, hiển nhiên người làm việc bằng chất xám sẽ điều khiển được người làm việc bằng chân tay, không có điều ngược lại.
Tôi sẽ lại nói về việc lên giường trước hôn nhân và kinh nghiệm của lên giường sau hôn nhân. Lên giường trước hôn nhân giống như việc bạn đang lao động bằng chân tay, kinh nghiệm của bạn là làm thế nào để quan hệ tình dục, thỏa mãn người yêu… nhưng bạn sẽ quên mất rằng tình dục không phải là điều quan trọng quyết định sự lâu bền của tình yêu. Tình dục là một sự cam kết của hôn nhân, nhưng hôn nhân có hạnh phúc hay không thì chuyện bạn có biết trước cách lên giường hay không, đâu phải là điều quyết định.
Tiếp theo, tôi muốn nói đến sự tôn trọng và những lời hứa hẹn. Bạn lên giường với một người trước khi kết hôn, bạn sẽ nhận được những lời hứa hẹn, nhưng chưa chắc đã có sự tôn trọng. Còn lời hứa hẹn ấy có thành hiện thực hay không thì phải xem bạn đủ khôn khéo để vòi vĩnh anh ta hay không.
LÀ CON GÁI, ĐỪNG “LÊN GIƯỜNG” TRƯỚC KHI KẾT HÔN
Tuy nhiên, tôi không phủ nhận chuyện có những tình yêu được bền chặt hơn nhờ tình dục và đi tới hôn nhân. Nhưng có chắc chắn rằng người con trai mà bạn lên giường sẽ trở thành chồng của bạn khi họ vẫn mang trong mình dòng máu phương Đông và thấp thoáng suy nghĩ: “Cô ta lên giường với mình được thì cũng sẽ lên giường với thằng khác được!”.
Cuối cùng, nếu bạn nghĩ khái niệm lên giường đơn giản và trong sáng kiểu như chỉ nằm ngủ cùng nhau và không có tình dục thì hãy cố gắng đừng để điều đó xảy ra lần thứ 2 – ý tôi nói là việc nằm cùng giường với một người con trai, vì không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu.
Tôi là thế hệ 9x, đang sống ở một xã hội dần thoáng hơn, trong đó có cả việc tôi đang nói ở trên. Nhưng tôi nghĩ, điều gì giữ được nên giữ, tránh được nên tránh để không gặp phải những hệ lụy đáng tiếc về sau.
XEM TIẾP…